Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Lời nhắn đến Cu Vinh và anh Lập Quê Choa

Nguyễn Ngọc Già – Lời nhắn anh Vinh & anh Lập cùng ván bài cần lật ngửa qua vụ án Đoàn Văn Vươn

“Nói thêm cho rõ: – Trong lần rã băng ghi âm đầu tiền, Cu Vinh viết ra lời có câu hùa về thằng Vươn luôn, sau đó nghe lại thấy chưa đúng, lại nhờ một bạn đọc có thiết bị tốt nghe lại, tạm ghi ra là bắt đầu từ đó luôn, nhưng ngay cả mấy chữ này cũng không thật rõ lắm, vì chỗ này tiếng nghe rất khó nhưng tạm chấp nhận. Dùng bắt đầu từ đó luôn cũng có nghĩa là từ cái vụ việc Đoàn Văn Vươn, ý nghĩa phê phán của Bí thư Thành về cái gọi là ‘một chiều’ không thay đổi. Chỉ có một chữ thằng Vươn có thể không đúng như lời nhân vật nói. Nếu thực sự Bí thư Thành không dùng từ ‘thằng Vươn’ thì Cu Vinh xin lỗi Bí thư Thành”.(1)

I. Lời nhắn đến anh Vinh và anh Lập:

Sự đời không dễ vậy đâu, thưa nhà văn Nguyễn Quang Vinh và nhà văn Nguyễn Quang Lập. Xin thứ lỗi, vì tôi biết cả hai anh đều sinh sống và có ít thành đạt, tiếng tăm như ngày nay là từ chính thể này. Có thể cuộc đời các anh lăn lộn, từng trải và nhiều nổi trôi, tuy nhiên tư tưởng các anh vẫn còn tin tưởng nhiều vào sự tốt đẹp và có thể thay đổi được của chế độ Cộng sản. Xin hãy nhớ về câu chuyện của nhà báo Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến vụ PMU18 (chưa dám nói về nhà báo Hoàng Khương, Hương Trà).
Có thể anh Vinh và anh Lập là những nghệ sĩ, nhà văn với tâm hồn khoáng đạt, hào sảng, có sai thì nhận và xin lỗi. Nói thế cuộc đời này đã không có những oan trái ngút trời, thưa hai anh! Mong hai anh hãy suy nghĩ kỹ và rút lại lời xin lỗi đối với Nguyễn Văn Thành, bởi nếu đã công nhận sai thì nó trở thành mối đe dọa truyền kiếp mà hai anh phải trả (có thể trong tương lai không xa lắm, nếu nguyên bộ sậu Nguyễn Văn Thành tiếp tục tại vị).
Khổng Tử nói: “tiểu nhân nan dưỡng”.
Ngoài ra, với tư cách người viết tự do, không ràng buộc gì, tôi cam đoan với hai anh:
- Chắc chắn có chữ HÙA trong đoạn băng hình (hai anh có thể vào Dân Luận và nghe đoạn ghi âm này của một độc giả đã lọc bỏ bớt nhiều tiếng ồn). Chỉ riêng chữ “HÙA” này thôi, cũng đủ để kết luận Nguyễn Văn Thành đã xúc phạm các vị “nguyên”, “cựu” và “đương kim” nổi tiếng. Nếu chưa tin lắm, mời hai anh gõ vào google hai chữ: “chó hùa” sẽ thấy có 51.800 kết quả (2), điều này chứng tỏ cụm từ này khá phổ biến làm cho nhiều người tìm hiểu. Không biết ngoài Bắc và quê các anh ra sao, trong Nam khi dùng chữ “chó hùa” nghĩa là bu vào, xúm vào một cách hung tợn, hỗn ẩu và côn đồ, bất kể đúng sai, miễn làm sao áp đảo tấn công đối phương để giành chiến thắng cho phe mình trước đã. Chỉ riêng từ “HÙA” cũng đủ kết luận Nguyễn Văn Thành đã xúc phạm nghiêm trọng nhân dân Việt Nam mà không cần viện dẫn chữ “THẰNG” ở đây. Chính ra chữ “HÙA” quan trọng hơn nhiều so với chữ “thằng”.
- Không thể thay thế cụm từ “hùa vào thằng Vươn luôn” bằng cụm từ “bắt đầu từ đó luôn”, bởi cả hai cụm từ đều có 5 âm, nhưng cụm sau có hai âm “trắc”: chữ “bắt” và chữ “đó”, đặc biệt chữ “đó” không thể nuốt âm theo cách người miền Bắc (có đặc điểm nói nhanh). Các chữ nuốt âm được phải là âm “bằng” (có dấu “huyền” hoặc dấu “ngang”).
- Nếu hai anh nhận sai, có vẻ ngày hôm nay không có gì, nhưng khi mọi việc diễn ra theo ý muốn của “tập hợp” Nguyễn Văn Thành, thì hai anh là “cái cọc nhọn” đâm thẳng vào tim ác quỷ Dracula nó cần nhổ bỏ trước tiên, kéo theo những “cái gai” khác: các nhà báo tham gia thông tin vừa qua, các đảng viên tốt bụng giúp anh ghi âm, ghi hình lại, các cộng tác viên của hai anh và nhiều người khác. Lại xin lỗi hai anh để nhắc lại cụm từ của người cộng sản: “diệt từ trong TRỨNG NƯỚC”“ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ” để cho tất cả những ai đang sống tại Việt Nam một lần nữa thấm thía hơn bản chất giới cầm quyền hiện nay là đa số thù dai và hẹp hòi, quyết không bỏ qua bất cứ việc gì, huống gì đây là một việc ảnh hưởng quá lớn đến cái gọi là “danh dự”, “uy tín” của họ.
- Trong trường hợp “tập hợp” Nguyễn Văn Thành cuốn gói, các “đệ tử”, “phe cánh” thuộc hàng “chân truyền” sẽ tiếp tục chĩa ống nhòm về phía hai anh để chộp bất cứ yếu tố có lợi cho chúng và sự rình mò này sẽ diễn ra đến hết cuộc đời. Các anh vẫn còn nhớ đồng nghiệp Lưu Quang Vũ, Dương Thu Hương, Đơn Dương v.v…? Nhắc điều này có vẻ phì cười trong thời đại a còng, tuy nhiên, rất tiếc đầu óc của bọn cặn bã vẫn là đầu óc bã đậu với cụm từ khỏi cãi “gu gồ chấm tiên lãng” để nhắc hai anh, bọn chúng tự phụ đến nỗi đần độn để không đánh giá đúng về sức mạnh kinh hoàng của internet, do đó chúng hầu như chỉ sử dụng những chiêu thức xưa cũ của mấy mươi năm về trước để trả thù. Không thể không nhắc lại chị Tạ Phong Tần ngồi trong nhà xí chúng còn tông cửa xông vào, anh Cù Huy Hà Vũ thì “xài hai bao cao su”, tên công an theo dõi anh Đỗ Nam Hải đã lấy ghế (cái mà người ta đặt mông để ngồi) che mặt (xin lỗi, có khác gì đội quần), cụ Hoàng Minh Chính còn bị ném phân vào nhà v.v…!
Mong anh Vinh và anh Lập bảo trọng.

II. Lật ngửa ván bài lên đi!

Sau khi gia đình anh Vươn nổ súng hoa cải vài hôm, ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố nghiêm trị việc chống người thi hành công vụ, sau đó tiếp tục “chỉ đạo giải quyết nghiêm vụ việc (Đoàn Văn Vươn), các cơ quan chức năng nên nhanh chóng vào cuộc, càng để lâu càng không có lợi” (3). Tuy vậy, sau đó ông ta đã ra “kết luận” vụ việc sai trái thuộc chính quyền Tiên Lãng và đề nghị tòa địa phương xem xét giảm nhẹ tội trạng cho gia đình anh Vươn(!).
Các tuyên bố, động thái cứ xoay như đèn cù. Đó cho thấy, chính ông Dũng đang khá bấn loạn, hoang mang vì không nắm được tình hình thực sự diễn biến như thế nào. “Bản lãnh chính trị” – cái rất quan trọng của một đương kim Thủ Tướng hoàn toàn rơi rụng! Sự sáng suốt, bình tĩnh trước biến cố quá đột ngột cũng vụt mất nhanh chóng, cho thấy ông Dũng quá non kém về điều hành. Người điều hành, quản lý đất nước tối cao như vậy là hỏng, khi nghĩ về một biến cố tồi tệ nghiêm trọng hơn rất nhiều, do đó chẳng lấy làm lạ khi nghĩ về việc ông Dũng chối tội trong vụ Vinashin (4).
Như “bức tranh vân cẩu” (5), nếu chúng ta lùi ra xa một chút và nhìn lại toàn cảnh vụ án anh Vươn. Thuở đời, có ông đương kim Thủ tướng nào lại đi đề nghị cấp dưới, đi “xin” tòa (tư pháp độc lập) chiếu cố “giảm tội” cho “phạm nhân”?! Quả là đời biến đổi khôn lường như “tranh vân cẩu” vậy! Hơn thế, ý đồ ông Dũng ban đầu khá rõ theo “phong cách truyền thống” – (tạm gọi) “dẹp loạn”. Hễ có gì lùm xùm là cứ dập tắt cho bằng được, mọi sai trái đều trút lên đầu người dân, quan là đúng!!! Khi dư luận phẫn nộ bởi những đợt sóng cuộn trào cao ngút trời xanh, lúc này ông Dũng biết rõ: hết còn cơ hội “dập từ trong trứng” và tất nhiên ông ta nghe theo lời các… “quân sư” là dễ hiểu, bởi ông vừa đưa được con trai út vào guồng máy quyền lực, có vẻ còn khá hả hê, viên mãn!
Ai tư vấn cái điều oái oăm này thế, ông Dũng? Lũ “Vưu Hồn”, “Bí Trọng” nó đang “gài” ông một vố đấy, ông Thủ tướng “xuất sắc nhất châu Á” ạ! Lũ nó hạ cái uy tín của ông thấp đến nỗi không còn chỗ nào thấp hơn. Ông đang mắt kẹt Vinashin và chúng nó “gài” ông “xin” tòa Hải phòng cân nhắc tội anh Vươn, nghĩa là ông đã nợ chúng một điểm trong ván cờ domino mà ông đang ở thế “triệt buộc”, ông đành phải lật hết các quân cờ và tính điểm với chúng sòng phẳng!
Giật mình đi, ông Dũng! Vinashin đang giao về cho tòa Hải Phòng xử án (6). Ai giao? Trương Hòa Bình _ Chánh án TANDTC – kẻ đã từng ra vẻ cun cút và chiều lụy ông khi tuyến bố “Tòa án là cơ quan xét xử duy nhất, xét xử 2 cấp nên nếu thấy quyết định trái pháp luật thì có quyền hủy, trừ quyết định của Thủ tướng” (7).
Các ý kiến ông Dũng rõ là phụ thuộc vào các “quân sư”, mà một trong các “quân sư” đó chính là Phạm Quý Ngọ – Trung tướng- Thứ trưởng Bộ công an, mà nhà văn Nguyễn Quang Vinh đã có cuộc trao đổi trực tiếp (8). Trong cuộc trao đổi này, với tư cách là Trung tướng – Thứ trưởng Bộ công an, va luôn tự mãn với “chiến công” “hiển hách” trong việc dập tắt vụ nông dân Thái Bình nổi dậy của 15 năm về trước, mà nhà văn Nguyễn Quang Vinh bình: “…với vụ Tiên Lãng, như duyên phận, Trung tướng Phạm Quý Ngọ lại thay mặt Bộ Công an chỉ huy toàn cục những xử lý pháp luật về vụ việc trái pháp luật tại địa phương này”. Không phải là “duyên phận”, đầy ngụ ý hơn nên gọi “nghiệp chướng”, nếu ai đó tin vào “Luật nhân quả”. Tại sao chỉ qua một đêm, suy nghĩ của Tướng Ngọ trở nên lật bàn tay để đi từ dân sai trở thành giới cầm quyền địa phương sai? Một Thứ trưởng Bộ công an với nhiều năm lăn lộn, thủ đoạn có thừa lại có thể bộp chộp thế chăng? Đáng ngờ!
E rằng, không “dễ thương” và “dịu dàng” như “cô gái Thái Bình” thuở nào, bởi “bà Tiên Lãng” đã quá khác:
1) Năm 2012 không phải là 1997 – khác quá xa về mọi mặt: kinh tế, chính trị, xã hội, giáo dục, đạo đức, dân trí kể cả ngoại giao đang rất cô độc và tệ hại. Tất nhiên phải nói cả sự thỏa mãn và lòng tham vô đáy, và bởi từ “vũ khí tối thượng” – INTERNET – thứ mà nhiều người nghĩ rằng nếu nó xuất hiện từ 1997, vụ “dập” Thái Bình không dễ dàng thế! Hải Phòng hôm nay không phải là nơi đèo heo hút gió như… Mường Nhé – nơi còn khá hoang sơ, nói gì đến “web”!
2) Việt Nam chưa cần đi “năn nỉ” trong những chuyên công du quốc tế rằng: “hãy công nhận nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường” như mới đây Vũ Văn Ninh – Phó thủ tướng lại tiếp tục “năn nỉ” Mỹ việc này (9).
Khó lắm, khó lắm, không có dễ đâu! Mọi việc đâu dễ ém nhẹm êm xuôi như ngày xưa cho giới cầm quyền ăn ngon và ngủ yên trên chiếc gối êm – “Chủ nghĩa Mác- Lê” & tư tưởng HCM.
Đừng bám vào quá khứ “thành công” trong đàn áp nông dân của ngày xưa để mong đợi chủ quan một thành công ngày nay tương tự y vậy, Tướng Ngọ! Và cũng bởi: LOẠN HẾT RỒI! Một cuộc nội chiến mang dáng dấp “Trịnh – Nguyễn phân tranh” và còn hơn thế nữa, đang dần hiển hiện như nhiều nhận định vừa qua?
***
Có thể lắm, bởi trong lúc “khói lửa can qua” tại Tiên Lãng, nơi cách Đà Nẵng cả ngàn cây số, nơi các đồng chí đang “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” để…bóp (cho bằng) nát, thì một “đồng chí” khác bỗng nhảy phắt từ trên ghế xuống, triệu tập mấy ngàn đảng viên, công chức để giáo huấn về “phận công bộc”, vâng! “đồng chí” Nguyễn Bá Thanh, đích y! Việc nhảy xổ ra lúc này để nói những lời đường mật, bỗng làm cho Nguyễn Bá Thanh như vị “cứu tinh đời em” trước quần hùng như rắn mất đầu, hoang mang cao độ bằng mấy vần thơ như xỉa xói vào cả Bộ chính trị ĐCSVN rằng:
Sinh ra vốn dĩ là dân
Phấn đấu dần dần cũng được thành quan
Hết quan rồi lại hoàn dân
Hoàn dân rồi lại dần dần vào quan.

Chắc chắn “vào quan” ở đây là vào quan tài!.
Nguyễn Bá Thanh quả tỏ ra nhạy bén và chớp cơ hội nhanh như cắt trong khi các đồng chí của ông ta đang phơi trần trụi bản chất tham tàn cùng một trình độ dốt nát. Hay! Hãy nghe Blogger Trương Duy Nhất “chê” Nguyễn Bá Thanh như sau (10):
Ông Thanh giống ông Sự ở cả cái khí chất, cách ăn nói lẫn sự… độc tài!
Để rồi bình tiếp:
Sự độc tài nhiều khi là đức tính cần có của quan chức đứng đầu. Nói như tiến sĩ Phạm Ngọc Cương “quyền lực chỉ thông suốt trong hai trường hợp: độc tài bao trùm hoặc dân chủ bài bản”. Một khi không, hoặc chưa có được cái “dân chủ bài bản” thì độc tài là điều kiện cần. Dân chủ nửa mùa trong trường hợp này là kìm hãm phát triển
Một lời bình rất khôn và rất ngoan, vừa là ý của Trương Duy Nhất “Sự độc tài nhiều khi là đức tính cần có của quan chức đứng đầu” vừa “góp gạo thổi cơm chung” với người bạn – ông Phạm Ngọc Cương để kết luận: “độc tài là điều kiện cần” bởi Việt Nam chỉ có “dân chủ nửa mùa”. Vậy điều kiện đủ là chi? Phải chăng đó chính là: thâu tóm, cát cứ rồi đi đến ly khai từ một vùng trọng điểm của miền Trung đang ngày càng hiện rõ? (*)
Bây giờ, có thể nói những ai lo lắng cho Trương Duy Nhất sau lời đe dọa từ Tom Cat đã có thể yên lòng, chẳng kẻ nào dám động đến cọng lông chân của anh Trương, một khi “vách đá” sừng sững Nguyễn Bá Thanh (cùng bộ sậu) còn đó, trừ phi một trận tsunami xuất hiện giật sập và cuốn trôi nó.
Cuộc thanh trừng hay cuộc nội chiến, nếu xảy ra chắc chắn nó không xuất phát từ Hà Nội hay Saigon mà có thể phần lớn từ Hải Phòng và Đà Nẵng để rồi lan tỏa. Do vậy, Trương Duy Nhất được khuyến khích hãy phát huy hơn nữa “nhằm thẳng quân mình mà đánh” để ngoài tả phù (công an& tòa án& viện kiểm sát địa phương), và hữu bật (quân đội & các cơ quan công quyền địa phương) còn có “chân giữa” (trọng tâm à nha!) của người phát ngôn “hãy đọc blog đừng đọc báo” nhằm giúp Nguyễn Bá Thanh mau chóng lên ngôi “Chúa” trong một ngày gần nhất. Chúc “tập hợp” Nguyễn Bá Thanh thành công!

III. Lời nhắn gởi đến đại gia đình anh Vươn cùng các nhà báo “lề phải”:

Chị Thương và chị Hiền thân mến! Muốn hay không, đại gia đình các chị đã trở nên nổi tiếng bất đắc dĩ. Nói không quá, biến cố gia đình chị đã trở thành cơ hội cho hàng triệu dân oan khắp nước suy nghĩ và hành động.
Có lẽ đại gia đình anh Vươn trở thành điểm tựa vững chãi cho dân oan trong việc đi đòi công lý, vì thế hai chị và cả các anh đang bị tạm giam chắc chắn không quên sự cưu mang nghĩa tình, sự lên tiếng ủng hộ từ tinh thần đến vật chất của người Việt trong và ngoài nước, đặc biệt giới báo chí. Vậy đề nghị hai chị hãy làm chút gì đó để nâng đỡ tinh thần cho bà con đang bị oan ức, bởi chuyện đại gia đình chị đã trở thành “chuyện không của riêng ai”, hai chị cần có trách nhiệm hơn trong động thái và lời nói của mình. Tất nhiên tôi không dám đòi hỏi những gì quá tầm tay từ hai chị, chỉ mong:
- Thay vì hai chị dùng những câu (đại loại): cám ơn đảng, nhà nước, chính phủ v.v… mong hai chị hãy tỏ rõ tư thế người ngay thẳng, tính chính danh và còn nguyên vẹn quyền công dân bằng những câu (ví dụ):
+ Gia đình chúng tôi đánh giá cao kết luận của Thủ tướng.
+ Gia đình chúng tôi tạm ghi nhận việc hối lỗi của chính quyền địa phương và chờ những hành động phù hợp lời nói từ phía chính quyền.
+ Gia đình chúng tôi tin rằng công lý vẫn tồn tại và pháp luật phải được thực thi tại Việt Nam.
v.v…
Những phát biểu này chứng minh cho phía cầm quyền hiểu cái sai của họ, cũng như hai chị giúp họ giật mình mà tẩy xóa những phát ngôn mang chất ban ơn mưa móc, bởi họ là CÔNG BỘC của nhân dân Việt Nam, những gì họ đang hưởng từ lương cho đến “lậu” đều là của người dân, họ phải thực hiện trách nhiệm và bổn phận của họ.
- Tuyệt đối không tỏ ra nôn nóng hay buồn bã, thất vọng, bởi hàng trăm ngàn dân oan khác đang nhìn vào hình ảnh đại gia đình hai chị, do vậy hai chị không thể làm họ thất vọng.
Rất tiếc khi tôi đang viết bài này, biết thông tin hai chị đã có đơn xin khoan hồng (11) gửi tới chủ tịch nước, tôi cho đó là bước đi sai lầm. Bởi chỉ kẻ có tội mới xin khoan hồng, trong khi vụ việc đại gia đình hai chị vẫn chưa ngã ngũ. Hai chị đã tự đá vào lưới nhà!(**) Quá tiếc!
Tuy nhiên, nhìn dưới góc độ “tình đồng chí” “đoàn kết thắm thiết” giữa anh Tư và anh Ba lại “hay”!
Sau cùng, cánh nhà báo “lề phải” thân mến, tôi đánh giá cao chuyên môn và đạo đức khi các quý vị tác nghiệp về vụ án Đoàn văn Vươn, các phóng sự, bản tin của quý vị đã làm sôi động bầu không khí “tự do báo chí lề phải” và tôi chung vui với quý vị khi một công ty phát hành sách báo cho biết, những ngày qua lượng báo phát hành ra tăng vọt gần gấp đôi trong tình hình kinh tế èo uột. Quý vị cũng thấy, cuối cùng chính độc giả, chính người dân nuôi quý vị thôi, chả có đảng điếc gì cả! Tuy vậy, mong quý vị hãy chừng mực và cẩn trọng hơn, đừng giật những cái title (ví dụ) “Vỡ òa niềm vui”, “thấu tình đạt lý”, bởi có thể quý vị có thể “vỡ mật”, khi “bức tranh vân cẩu” thay hình đổi dạng ngoạn mục.
Nguyễn Ngọc Già 
Dân Luận February 29, 2012 • 12:44 am
Nguồn Dân Luận  .