Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

SỰ THOÁI HÓA CỦA BÁO ĐÀI

HUỲNH NGỌC CHÊNH

- Mầy nghe chưa? Ông cựu Tổng bí thư nói “Thực trạng suy thoái trong đảng đã nặng lắm rồi, như căn bệnh ung thư”,  còn đương kim Tổng bí thư thì công nhận một bộ phận không nhỏ đảng viên thoái hóa, biến chất đến mức nghiêm trọng lắm rồi.- Ông bạn tôi trích dẫn những lời này mà cằn nhằn khi gặp lại tôi mới đây - Mày cứ nói tao lúc nào cũng bi quan, nhìn đâu cũng thấy màu đen. Bây giờ chính mấy xếp đầu não của đảng nói chứ tao không nói đâu nhé. Thoái hóa, biến chất, ung thư ráo hết rồi.
Tôi chống chế:
- Thì ông Trọng vẫn nói rằng phần lớn đảng vẫn tốt.
Ông bạn tôi xì một tiếng:
- Bộ phận không nhỏ thoái hóa biến chất thì còn đâu phần lớn vẫn tốt? Ở ngành nào lãnh vực nào tao cũng thấy nổi lên vụ nầy việc kia… mà toàn những việc động trời.
- Ví dụ?
- Tiên Lãng, Hải Phòng không động trời hả? Mà đó là vụ cướp đất bị nổ súng phản ứng lại. Chứ còn bao nhiêu vụ khác nữa, dân oan kéo đi khiếu kiện khắp nơi. Rồi Vinashin với 90 ngàn tỷ đồng thất thoát là nhỏ hả? Rồi vụ Nguyễn Trường Tô và Sầm Đức Xương với đường dây gái mại dâm vị thành niên từ trường học là không động trời hả ? Rồi vụ Curency, đại lộ Đông Tây, cán bộ viện kiểm sát dê gái, phó giám đốc sở GTVT đánh cờ tiền tỷ, công an thì đánh chết dân hà rầm …
Tôi vớt vát :
- Ngành báo đài của tôi là không thấy suy thoái đấy nhé.
Như chọc vào chỗ tức, hắn bùng lên:
- Quá tệ ! Quá suy thoái nữa là khác!
- Nói có sách mách có chứng nhé!
- Thì chứng cứ mới rời rợi đây. Chắc mầy biết vụ cô dâu “mất trinh” bị chồng bỏ ở miền Tây? Báo chí chúng mầy khai thác hà rầm, tao đọc vào mà ói mửa. Chuyện cần nói là hôn nhân trước thành niên, chúng mầy không nói. Con bé còn tuổi đi học đã cưới hỏi công khai, vi phạm pháp luật rành rành ra đó, không thấy báo nào nói, chỉ tập trung vào khai thác con bé quan hệ lần đầu …ra máu thế nào, rồi quay qua khai thác thằng kia lần đầu quan hệ với con bé ra sao…thật bỉ ổi cho những thằng cầm bút chúng mầy tự hào là nhà nầy nhà nọ. Những chuyện riêng tư trên giường không bằng chứng ấy, những chuyện chửi qua chửi lại xằng bậy giữa vợ chồng người ta mà chúng mầy cũng đưa lên mặt báo được hả? Đại suy thoái rồi!
- Thì cũng có một chuyện ấy thôi và cũng vài tờ báo khai thác chuyện bậy bạ đó. Còn phần lớn các báo đài đàng hoàng khác…
- Đàng hoàng hả? Tao hỏi mầy VTV có phải là đài nhà nước đàng hoàng không? Có phải là bộ mặt của quốc gia không? Thế mà chúng câu khách bằng cách đem chuyện một con bé đi thi Ta lần ta liết gì đó của chính chúng nó tổ chức bị rớt ra chọc cười. Trẻ con thi rớt là đã đau khổ rồi, chúng nó là ban tổ chức đã không an ủi lại còn đem ra làm hài kịch bêu riếu. Thật là tàn độc vô lương tâm không bút nào tả xiết. Thế mà thằng  phó giám đốc đài khi trả lời phỏng vấn lại còn tiếp tục cười cợt trên nỗi đau của một đứa bé nữa chứ. Hắn còn dương dương cái mặt lên nói rằng nhà đài của hắn không có gì sai phạm hết. Đúng rồi, không sai phạm pháp luật gì hết nhưng vô lương tâm!  Đó là suy thoái đạo đức đến mức trơ lì rồi, hết thuốc chữa rồi. Mà nhà đài có phải mỗi cá nhân thằng đó đâu! Cả một đảng bộ lãnh đạo ấy chứ! Chẳng lẽ lại suy thoái hết hay sao? Vô lương tâm hết hay sao?
Tôi chưa kịp phân trần gì, hắn lại phang tiếp:
- Khi mầy là nhà báo, mầy phỏng vấn tao, tao chửi Đ.M. thằng nào đó,  mầy có để y vậy đưa lên mặt báo không? Tao tự bốc tao lên giỏi ngang với trời, mầy có đưa lên mặt báo không? Thế thì tại sao khi chúng dàn dựng phỏng vấn gia đình người ta, người ta lở lời bốc con em họ lên mây xanh, chúng lại không gợi ý người ta nói lại cho chừng mực. Đây là phần dàn dựng từ trước chứ phải là phần “live” đâu mà không biên tập được? Tao còn nghe đồn rằng mấy chương trình ấy vì muốn câu khách nên dụ người ta nổ cho giữ, tuyên bố cho ồn ào hoặc khuyến khích những thí sinh bá dơ lên sân khấu để tạo xì căn đang…
Hắn còn hăng máu phun ra đủ thứ nữa nhưng tôi không dám ghi ra đây.
Và viết đến đây, tôi chợt băn khoăn suy nghĩ, mình tương lên nguyên xi những gì hắn nói như thế này không biết có gì sai không hè? Nhưng không sao, mình ghi nhật ký chứ có viết báo gì đâu. Mà hắn nói hơi hung hăng một tí chứ chẳng có gì sai.