Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

CHÚNG ĐÃ BẮT VÀ THẢ NGƯỜI BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC NHƯ THẾ NÀO? (1)

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Môi lần có mặt trong những cuộc biểu tình, ngoài việc đứng trong hàng ngũ hô các khẩu hiệu đả đảo Trung Quốc, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam, tôi còn một nhiệm vụ tự giao là lấy tài liệu để viết bài phản ánh. Nếu mấy cái đài báo bồi bút có nói láo thì còn có bằng chứng, lý lẽ  mà vạch mặt.
Sáng 5/8/2012, tôi có mặt ở Bờ Hồ từ sớm, vào khoảng 8 giờ gì đó nhưng phải đến 8h30 mới thấy lác đác có người biểu tình đi rải rác.

Tôi đứng bên vỉa hè phía Bờ Hồ. Nhìn xung quanh khu vực vườn hoa Lý Thái Tổ có rất nhiều công an chìm nổi. Chiếc loa đặt trên một chiếc xe thùng liên tục phát lời yêu cầu giải tán: “Khu vực vườn hoa Lý Thái Tổ là khu vực bảo vệ. Yêu cầu mọi người giải tán khỏi khu vực bảo vệ?
Lại thấy đứa gọi loa tả đúng đặc điểm tôi, yêu cầu tôi đi chỗ khác mặc dù tôi đứng khá xa. Ai mà biết khu vực chúng nó gọi là khu vực bảo vệ từ đâu đến đâu. Sao không chắn rào sắt phân định rõ ràng cho người ta còn biết lối? Nghĩ thế, tôi cứ đứng nguyên, vì biết chỗ nào không phải là khu vực bảo vệ.
Chợt thấy ở góc tượng đài phía Lê Lai có cảnh bắt bớ. Ai đó từ bên kia đường sang nói Lê Dũng bị bắt rồi, tôi liền gọi cho Lê Dũng. Lê Dũng vừa cười hơ hơ vừa kể có 3,4 anh em bị tóm lên xe rồi.
Những người bên này Bờ Hồ bắt đầu lững thững tản bộ, không giương biểu ngữ cũng không hô gì cả. Có mấy tên đến định đưa cụ Lê Hiền Đức về, bị chúng tôi kiên quyết phản đối. Một tên cầm lấy tay tôi, tôi gạt mạnh ra. Liền lúc đó thì có người mang xe lăn đến cho cụ Đức ngồi. Mấy tên lẽo đẽo bám sát cụ Đức từ trước tìm cách cản không cho cụ Đức ngồi xe lăn. Chúng tôi tìm cách đẩy chúng ra để dọn đường cho cụ đi. Nhưng ngay sau đó, có nhiều cảnh sát được tăng cường, nhấc cụ lên một chiếc xe con. Sự hỗn độn, náo loạn do công an gây ra bắt đầu từ đây. Tôi thét lớn: “Không được động vào cụ Lê Hiền Đức”. Vì lực lượng chúng đông nên chúng tôi bất lực, không dám giằng cụ lại vì giằng co thì cụ rách ra làm đôi mất, mà giằng lại sao được với đám thảo khấu côn đồ kia. Chúng tôi chỉ biết hô to phản đối bắt người trái phép. Lúc ấy là 8 giờ 52 phút.
Một tên đến trước mặt tôi gây chuyện: Sao ông lại đánh tôi? Tất nhiên tôi mắng lại nó là vu khống nhưng tôi biết, đây là hành động chúng thường làm để lấy cớ khi muốn bắt ai đó. Bài này chắc chúng đã được huấn luyện.
Bắt cụ Đức xong thì chúng quay sang bắt Nguyễn Chí Đức. Tôi thấy có 5,6 đứa xông vào túm Chí Đức. Biết là một mình không làm gì nổi, nhưng tôi cứ xông vào giằng Chí Đức lại. Vì Chí Đức to hơn cụ Lê Hiền Đức nên tôi không sợ Chí Đức bị rách làm đôi. Tất nhiên là chúng bắt được Chí Đức.
Sau đó chúng xông vào bắt tôi nhét lên xe.
Tấm thân to tướng của Đức chắn ngay bậc lên xuống, chúng nó không đẩy được còn Đức không chịu vào. Tôi chờ một lúc, liền quay trở lại định gọi nốt những ai chưa bị bắt lên xe luôn thể. Chúng nó tưởng tôi trốn liền bắt trở lại. Khi chúng nó đẩy tôi đến cửa xe thì Chí Đức vẫn chình ình ở đấy. Tôi lựa chỗ đu lên bảo Chí Đức, thôi vào đi.
Lúc này là 8 giờ 56 phút.
Sau khi ra khỏi trại lộc Hà, một người bạn đi đón kể lại: Trước khi anh bị bắt, tay Canh quận phó chỉ vào anh, bảo thuộc hạ: “Bắt lấy cái thằng già kia”.
À, thì ra thế. Hắn làm như thể hắn còn thanh niên lắm và hắn không bao giờ già, các cụ thân sinh ra hắn cũng còn trẻ lắm và không bao giờ già chắc?
Đấy là ngôn ngữ của một quận phó công an. Xin bạn đọc tự bình phẩm.
Nếu đúng thế thì danh tính của hắn là  Chử Văn Canh, phó trưởng CA quận Hoàn Kiếm.
Còn hình hắn đây.

Ảnh này chụp hôm 17/7/2011. Hắn đang chỉ cho tên đại úy Phạm Hải Minh Đội phó Đội an ninh Quận Hoàn Kiếm để bắt ai đó, không biết có phải chỉ Nguyễn Chí Đức không. Chỉ biết là chính tên Hải Minh này đứng trên xe bus đạp nhiều lần vào mặt Chí Đức, gây nên vết nhơ không bao giờ rửa được của ngành công an.

(còn tiếp)
8/8/2012
NTT
 Nguồn Nguyễn Tường Thụy Blog
Đăng nhận xét