Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

CHÚNG ĐÃ BẮT VÀ THẢ NGƯỜI BIỂU TÌNH NHƯ THẾ NÀO? (2)


NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
Trở lại chuyện từ lúc bị bắt lên xe. Lên xe rồi, Chí Đức mở cửa kính ra liên tục hô lớn: Bắt người vô cớ. Còn tôi hô: “Đả đảo tay sai Trung Quốc”. Chí Đức ra sức giằng co với một đứa, Đức thì mở cửa kính ra, nó thì đóng lại, cứ lặp đi lặp lại như thế nhiều lần.
Tôi nhìn quanh, toàn những người đã thân quen: Phương Bích, Dương Thị Xuân, nhà báo Đoan Trang, bác Lê Hùng, cán bộ ở NXB Giáo dục đã nghỉ hưu, bác Nguyễn Anh Dũng nhà giáo, cựu chiến binh mà tôi mới kịp làm quen với bác khi chưa bị bắt, còn tên thì đã biết nhau từ lâu …

Tôi kiểm quân trên xe, có tất cả 12 người bị bắt lên xe này. Chẳng hiểu dun dủi thế nào mà cháu Đào Lê Tiến Sĩ, con anh Đào Tiến Thi lại bị bắt cùng xe với tôi. Tối hôm trước, Đào Tiến Thi gọi cho tôi bảo rằng anh tiếp tục không đi biểu tình để phản đối nhà cầm quyền đàn áp biểu tình chống xâm lược nhưng cho cháu Sĩ đi. Có gì thì bác trông chừng cháu hộ nhé.
Lúc còn ở Bờ Hồ, cháu đã đến chào tôi. Đào Tiến Thi cẩn thận thì dặn vậy nhưng tôi đã biết đến cháu qua hai lần biểu tình trước, rất tin tưởng ở cháu.
Xe bắt đầu chuyển bánh. Nhìn hướng xe đi, chúng tôi biết là chúng đưa chúng tôi lên trại Lộc Hà. Tôi mỉm cười. Vậy là lần này mình được đi trại phục hồi nhân phẩm thật.
Tên đã sinh sự với chúng tôi ở Bờ Hồ khi nó tìm cách ngăn cản cụ Lê Hiền Đức cũng lên xe, đứng gần cửa xuống. Nó vẫn mặc thường phục như lúc ở Bờ Hồ. Chợt Chí Đức chỉ vào nó:
-    Mày có nhiệm vụ gì ở đây không mà mặc như thế này. Ít ra mày cũng phải đeo băng đỏ vào chứ.
Nó cứ đứng thế, như là thách thức. Chí Đức vụt đứng dậy túm lấy cổ áo nó:
-    Anh nói cho mày biết nhé. Anh ném mày ra khỏi xe bây giờ.
Mấy đứa đang canh chúng tôi xô ngay đến. Nhưng tên kia đã vội vã móc túi quần đeo băng đỏ vào.
Kể cũng lạ cho cái bọn gọi là thi hành công vụ. Cứ đeo băng đỏ vào là thích bắt ai thì bắt. Có lẽ lần sau đi biểu tình, chúng tôi đeo hết băng đỏ lên tay, đứa nào vào sinh sự, bắt người vô pháp luật là chúng tôi bắt tuốt.
Tôi đã lỡ một lần lên trại Lộc Hà. Hôm ấy, 27/11/2011, chúng tôi đi biểu tình để ủng hộ Thủ tướng và Quốc hội ra luật biểu tình nhưng cuộc biểu tình bị dẹp tan ngay từ mấy phút đầu tiên. Tôi rất lạ là tại sao chúng chừa tôi ra. Thấy cháu Phương và mấy người lố nhố trên xe, tôi mon men đến định leo lên thì thấy chúng nó chặn cửa, không cho xuống mà cũng chẳng cho ai tự động lên, tôi đành bỏ đi giữa vòng vây bao nhiêu công an. Chẳng phải tôi thích bị bắt để “lập thành tích” mà tôi muốn chứng kiến tận mắt xem chúng đưa đi đâu, chúng sẽ làm gì … để có tài liệu viết bài, cũng là để hiểu thêm công an như thế nào.
Sực nhớ ra, tôi gọi điện về cho vợ:
-    Ha ha! Anh đang được đi phục hồi nhân phẩm. Toại nguyện rồi. Yên tâm nhá.
Lối báo tin của tôi làm bà xã cũng phải bật cười. Nhưng cái chính là tất cả mọi tình huống, tôi đã dặn dò trước cả nên nàng cũng đỡ lo  chứ không hốt hoảng như những lần tôi bị bắt trước đây.
Vào trại, họ lùa chúng tôi vào một chỗ, chẳng ra hội trường, chẳng ra phòng nhưng khá rộng. Vừa bước vào, thấy hai ông Dũng (Lê Dũng, Trương Dũng) và Phong ra đón, cười toe toét, lại ôm hoa nữa chứ (chẳng biết hoa ở đâu ra). Hai bên vồ lấy nhau. Trương Dũng khoe: Xe có 3 người thôi, ngoài công an kèm trên xe lại có 3 xe cảnh sát đi theo dẹp đường. Quan trọng chưa?
Chừng mười lăm phút sau thì chúng đổ xe thứ ba xuống. Tôi thấy lạ, xe này ở đâu ra? Tôi đã tưởng khi bắt xong xe thứ hai thì tan tác, còn ai nữa mà bắt.
Xe này có 15 người, đa số là thanh niên. Mặt cháu nào cũng tươi rói, nói cười ầm ỹ cả trại. Có ba cháu mặc áo thanh niên tình nguyện. Tuyệt. Tôi bảo các cháu: Thế mà khi ở Bờ Hồ, bác cứ tưởng các cháu là quân chắn rào ở Điện Biên Phủ, bác ghét quá. Mấy cháu cười, thích thú: “Vậy là chúng cháu suýt nữa thì bị bác tương cho ở Bờ Hồ”.
Nga (Phủ Lý) cho biết đã lạc mất cháu Phú lúc bị bắt ở Bờ Hồ. Cô kể khi các chú bị bắt rồi, còn sót bao nhiêu chúng cháu dồn lại, giăng biểu ngữ, hô khẩu hiệu. Cứ thế cũng được 15, 20 phút nữa mới bị bắt.
Tôi nghe Nga kể, cảm động quá. Vậy là biểu tình vẫn nổ ra được mà hầu hết lại là thanh niên. Chính các cháu đã làm nên cuộc biểu tình lịch sử ngày 5/8/2012, bất chấp sự đàn áp, bắt bớ.
Như vậy, hai xe đầu bị bắt khi đang tản bộ, xe thứ 3 bị bắt khi đang biểu tình.
.
.
.
.
.
.
Trong trại  Lộc Hà
.
Những người đã khởi động nên cuộc biểu tình trước khi bị bắt lên xe thứ 3.
.
Họ dồn xe thứ 3 sang một phòng đối diện nhưng chúng tôi vẫn tràn ra sân để hỏi han nhau.
Nhân lúc mọi người khá đông đủ và có rất nhiều công an ở trại đang trông chừng chúng tôi, tôi đọc cho các cháu nghe bài HÃY ĐỂ ANH ĐI. Tôi cố đọc thật diễn cảm như đã từng đọc thơ trong những lần các diễn đàn văn thơ họp mặt. Đọc xong, mọi người vỗ tay rào rào.
Không thấy ai hỏi han gì nhưng chúng tôi không ai sốt ruột, chuyện cứ như ngô rang. Chờ như thế chừng 1 giờ thì một đoàn xưng là công an Hoàn Kiếm đến. Họ nói, bây giờ mọi người đi theo chúng tôi vào trong kia để làm việc, nhanh còn về.
Nào chúng tôi có quan tâm đến nhanh hay chậm. Tôi đi theo một cậu còn trẻ, khoảng tầm tuổi thằng con trai tôi.
(còn tiếp)
8/8/2012
NTT
Nguồn Nguyễn Tương Thụy Blog
 
Đăng nhận xét