Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Đôi lời


Phải công nhận người Anh cực kỳ thông minh, vì thế mà họ vừa chặt chẽ về nguyên tắc sống và làm việc, song lại vừa lơi lỏng trong xử thế.

So với anh Cu Ba, người Anh khôn hơn và được việc hơn nhiều. Anh Cu Ba thực thà như đếm, cứ đinh ninh là thế gian này hình như vẫn còn cái bóng ma có tên Chủ nghĩa xã hội. Trong cơn lúng túng, anh Cu Ba mời nhà lý luận của thời đại tới giảng về chuyện có ma hay không có ma.

Người Anh thì khác. Họ biết tỏng là họ chẳng có gì đáng để học ai về lý luận và thực tiễn cách mạng. Nếu chỉ cần đón rước qua loa cho xong chuyện, hẳn họ chỉ cần mời giáo sư Trọng tới dâng hương đồng chí Karl Marx ở nghĩa trang Highgate.

Nhưng người Anh là người bạn chân tình và lịch duyệt. Họ biết nên dành cho người bạn từ phương xa tới một bài học gì. Họ làm điều đó thật khéo léo: mời đồng chí tới dự mười lăm phút – nhõn mười lăm phút thôi, không cần tới mười sáu (chữ vàng) nhai đi nhai lại muốn nhổ ra nhưng vẫn tiếc – nhưng sẽ là mười lăm phút để mà nhớ đời vì rất có thể đó sẽ là mười lăm phút thay đổi những cuộc đời.

Và nhớ nhất là điều này: chính trị và lý luận chính trị không phải là những câu nói ề à đệm chen vào những trích dẫn chứng tỏ mình có chỗ đứng trong đoàn quân mọt sách, mà là việc giải quyết những vấn đề của đời sống một cách thông minh nhất. Lý luận chính trị (và đủ kiểu lý luận khác cũng rứa thôi) là điều CON NGƯỜI ĐANG LÀM RA. Cái lý luận đó vĩ đại ở chỗ nó năng động chứ không bất biến.

Những điều thuộc về con người khi họ đang ăn đủ loại thức ăn để có một dòng máu tươi chảy trong huyết quản, hoàn toàn không phải là những món mầm đá treo trong cái nồi bảo tàng.

Chỉ mong các giáo viên người Anh nhớ cho điều này: nhà trường không bao giờ đem lại danh tiếng cho học trò, mà ngược lại mới đúng, bao giờ cũng là học trò mang lại thanh danh cho nhà trường.

Phạm Toàn
 Nguồn BVN .
Đăng nhận xét