Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Đấu đá trong Đảng : Nghị quyết TW4 – Cuộc “CÁCH MẠNG VĂN HOÁ VIỆT NAM”?


Những lớp tuổi cao ai cũng biết về cuộc Cách mạng văn hoá Trung Quốc do Mao Trạch Đông phát động vào giai đoạn 1966-1976 gây chấn động chính trị trong Đảng Cộng sản Trung Quốc và tại Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa – đẩy đất nước Trung Quốc vào một giai đoạn hỗn loạn xã hội, gây nên tình trạng vô chính phủ, gây thảm hoạ kiệt quệ về kinh tế, tạo ra cuộc ẩu đả nội bộ tàn khốc, tàn nhẫn khiến nhiều nhà cách mạng lão thành Trung Quốc hoặc là tự chết, bị xử chết hoặc là tù đày cấm cố nhiều năm như Lưu Thiếu Kỳ, Diệp Kiếm Anh, Triệu Tử Vương, Đặng Tiểu Bình.

Cách mạng văn hoá Trung Quốc do Mao Trạch Đông phát động đã đẩy đất nước Trung Quốc vào một giai đoạn hỗn loạn xã hội, gây nên tình trạng vô chính phủ, gây thảm hoạ kiệt quệ về kinh tế, tạo ra cuộc ẩu đả nội bộ tàn khốc

Tình hình chính trị của Trung Quốc những năm thập kỷ 60 khủng hoảng sâu sắc, mâu thuẫn giữa Mao Trạch Đông với các đồng chí của ông ta lên đến đỉnh điểm và phải ra tay thanh trừng nhau. Trong cuộc sinh tử này Mao vẫn là nhân vật có quyền lực nhất lúc bấy giờ, để giành quyền lãnh đạo phải triệt hạ chính các đồng chí của mình như Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai (một người là Chủ tịch Đảng, một người là Thủ tướng). Mao đã lôi kéo số cơ hội trong Ban chấp hành Trung Ương ra một nghị quyết “phát động” cuộc Cách mạng văn hoá trên toàn đất nước Trung Hoa (còn gọi là "Thông cáo 16 điểm")... Cuộc cách mạng này ghi sâu vào tâm trí những người chứng kiến đó là cuộc tấn công thanh trừng nội bộ của Mao Trạch Đông, mục tiêu là hạ bệ cá nhân và vô hiệu hoá Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, Đặng Tiểu Bình... để giành quyền kiểm soát trong Đảng và Nhà nước Trung Quốc.

Để thực hiện mưu đồ này (tức là đảm bảo cho cuộc “Cách mạng văn hoá” thành công) Mao đã dựa vào nhóm cán bộ cơ hội làm nòng cốt mà sau này phía Trung Quốc gọi là “Bè lũ 4 tên”, trong đó cóGiang Thanh (vợ Mao Trạch Đông), Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên  Vương Hồng Văn,… Mao giao cho số này nắm trọn quyền trong Đảng và Nhà nước Trung Quốc và có quyền xử lý những cán bộ được liệt vào dạng suy thoái tư tưởng và đạo đức lối sống. Trong cuộc cách mạng này Mao không sử dụng Đảng viên mà nắm lực lượng thanh thiếu niên thực hiện cuộc đấu tố, xuống đường biểu tình “vạch mặt” một số cán bộ cấp cao của Trung Quốc được quy là suy thoái, lực lượng này được gọi là “Hồng vệ binh” – số thiếu nhi gọi là “tiểu tướng”. Hàng ngày chúng tập trung ở các trường đại học đọc trước tác “Mao Trạch Đông”, trước ngực đeo ảnh Mao.

Mao sử dụng lực lượng “Hồng vệ binh” để đấu tố và triệt hạ chính các đồng chí của mình
Suốt 6 năm trời lực lượng Hồng vệ binh đã gây kinh hoàng cho bầu không khí chính trị Trung Quốc. Hàng chục vạn cán bộ Trung Quốc đã bị đấu tố và thanh trừng, Đảng Cộng sản Trung Quốc tê liệt và đất nước Trung Quốc lao đến bờ vực thẳm do nghèo đói.

Cách mạng văn hoá (1966-1976), mười năm đen tối trong lịch sử của dân tộc Trung Hoa. Ngày nay, chỉ nhớ đến thôi, những ai đã từng trải qua năm tháng khủng khiếp ấy cũng phải rùng mình
Nghĩ về tình hình Cách mạng văn hoá Trung Quốc ngày xưa, liên tưởng tới việc phát động cuộc kiểm điểm theo Nghị quyết TW4 của Việt Nam diễn ra từ giữa năm 2012 cho đến nay thấy có nhiều điểm rất giống nhau vì cùng là xác định trong nội bộ Đảng suy thoái đạo đức và lối sống “đe doạ sự tồn vong của Đảng”. Mục tiêu của nghị quyết này cũng nhắm vào các cá nhân, chức vụ chủ chốt của Đảng và Chính phủ. Chỉ khác với Cách mạng văn hoá Trung Quốc ở việc sử dụng lực lượng cổ vũ cho Nghị quyết TW4 là lực lượng “Bạch đầu binh” để tố cáo, kích động dư luận. Như vậy Cách mạng văn hoá Trung Quốc sử dụng lớp trẻ (Hồng vệ binh), ở Việt Nam Nghị quyết TW4 sử dụng những cán bộ có chức vụ hưu trí. Trong cuộc này thấy nổi lên vai trò của Nguyễn Phú Trọng phối hợp chặt chẽ vớiTrương Tấn Sang. Ai điều khiển ai thì chưa xác định được nhưng cả hai đều hô hào rất mạnh, người thì hô hào diệt đàn sâu, người thì hô phải nhóm lửa để đốt tham nhũng, tiêu cực. Trong đó có các quân sư đắc lực là Tô Huy Rứa, Phạm Quang Nghị cùng với Thường trực Ban bí thư Lê Hồng Anh được ông Sang, ông Trọng dụ dỗ đưa vào nhóm thường trực Nghị quyết TW4.
Kết quả đợt 1 của việc thực hiện Nghị quyết này là gì? Là đã ép buộc đưa ra Bộ chính trị xét kỷ luật Thủ tướng. Nghị quyết TW4 có một kết quả ai cũng thấy là làm cho không khí chính trị ở nước ta căng thẳng – cán bộ chủ chốt các Bộ, các địa phương không ai dám làm gì, chỉ chờ đợi kiểm điểm nên mọi việc đình đốn. Nguy hại hơn là lòng dân bất an, không còn tin vào ai được nữa. Kẻ thù thì hoan hỉ cho là thời cơ đến rồi,… đẩy đất nước vào thế bị động với ngoại bang, chống đỡ cũng không xong, các câu phản đối suông về ngoại giao mỗi khi Trung Quốc lấn bước đã quá nhàm chán.

Rất may là Trung Ương Đảng còn sáng suốt đã không biểu quyết kỷ luật theo ý kiến của ông Trọng, ông Sang, ông Nghị, ông Rứa.

Gần đây các ông lãnh đạo nói trên đi đâu cũng cũng nói “không kỷ luật không có nghĩa là không có khuyết điểm”, rồi nêu khuyết điểm của đồng chí X nhằm ám chỉ. Các cụ “bạch đầu” như Đồng Sỹ Nguyên, Lê Khả Phiêu, Huỳnh Đắc Hương, Nguyễn Trọng Vĩnh, Phan Diễn, Vũ Oanh,… cùng với những người mang danh là trí thức, luật sư, nhà văn,… như Chu Hảo, Quang A, Chi Lan, Nguyễn Trung, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Viết Đào, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyên Ngọc, Đăng Doanh... đang tích cực cổ vũ cho cuộc thực hiện Nghị quyết TW4 tiếp theo.

Không biết cuộc “Cách mạng theo Nghị quyết TW4” còn kéo dài đến bao giờ vì nó còn chưa hạ bệ được những người cần hạ bệ - nên chắc rằng sau khi “Đảng đã quy hoạch được cán bộ chủ chốt” để loại được đồng chí của mình nó sẽ còn kéo dài tới lấy phiếu tín nhiệm ở Quốc hội trong tháng 5-6/2013 sắp tới. Liệu ván bài mượn tay Quốc hội hạ bệ các đồng chí lần này có đạt được mục đích?         

Từ việc nhìn nhận Cách mạng văn hoá của bè lũ Mao Trạch Đông ở Trung Quốc, tin rằng những người Đảng viên Cộng sản Việt Nam cần phải tỉnh táo để nhận diện từ việc khởi sự NQTW4 đến việc thực hiện nó để hiểu rõ bản chất của nó là gì, nhằm vào đâu? Để không rơi vào trò chơi chính trị và mưu đồ xấu đen tối của một nhóm cán bộ cơ hội tham quyền đang đưa đất nước tới cuộc khủng hoảng.  

Rất mong những UVTW Đảng, UV.BCT chân chính cần đoàn kết lại vì sự nghiệp của Đảng  hãy dũng cảm đấu tranh “chặn đứng” bọn cơ hội đang lợi dụng nghị quyết của Đảng để phá nội bộ, phá Đảng giống như những người cộng sản Trung Quốc đã làm với Mao Trạch Đông và “Bè lũ 4 tên”.

Ngày 25/1/1981, Bè lũ 4 tên” bị đưa ra xét xử và nghiêm trị trước tòa với tội danh chống Đảng. Giang Thanh và Trương Xuân Kiều lĩnh án tù chung thân. Còn Vương Hồng Văn, Diêu Văn Nguyên chịu án 20 năm tù
Đừng để lịch sử Việt Nam lặp lại "cách mạng văn hóa" của Trung Quốc, đến lúc đó, liệu các vị còn vui vẻ ngồi tại đây hay sẽ bị thanh trừng từng người một?
Nguồn TSNH.
Những yếu kém sai lầm của Nguyễn Tấn Dũng gây hậu quả nghiêm trọng đối với Nước với Dân là quá rõ ràng . Nhưng Đảng không thể xử lý kỷ luật được, bởi "mặt quan nào cũng nhọ"( Lê Hiền Đức )bởi ĐCSVN đã và đang đi vào giai đoạn suy tàn phản động và thối nát. Để cứu Nước cứu Nhà: nhân dân VN chỉ còn một con đường đấu tranh sửa đổi điều 4 Hiến Pháp, xóa bó độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, dân chủ hóa đất nước, đa nguyên đa đảng để tạo điều kiện cho nhân dân được bầu chọn những người có tài có đức tham gia vào sự nghiệp lãnh đạo và xây dựng Đất Nước.( VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG Blog)

Xem bài liên quan : 


Phùng Quang Thanh mầm móng đại họa !


CHÂN DUNG HỒ CHÍ MINH _ những sự thật bị che giấu .

Bộ Mặt thật của Nguyễn Tấn Dũng trong vụ cưỡng chiếm đất Văn Giang .

Mười ba cáo buộc GĐ Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng .

Nguyễn Tấn Dũng " thỏa thuận " bán nước !

NGUYỄN TẤN DŨNG nhởn nhơ với món nợ một trăm ngàn tỷ của dân.


Kẻ nào đã ngầm thỏa thuận ? bán Biển Đông cho Trung quốc ?
Đăng nhận xét