Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Điểm tin Bauxite Việt Nam 9/12/2014

Lãnh đạo Thừa Thiên Huế lẩn trốn trách nhiệm

Nguyễn Đăng Quang
Từ đầu năm 2014 đến nay, lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên-Huế vấp phải hai vụ việc mà họ đang cố khoanh lại hoặc muốn ỉm đi để giải quyết trong phạm vi nội bộ lãnh đạo tỉnh sao cho êm thấm để người ngoại tỉnh nhìn vào vẫn thấy "nội bộ tỉnh ta vẫn đoàn kết và luôn trong sạch,vững mạnh, không một một thế lực thù địch nào có thể lợi dụng nói xấu lãnh đạo tỉnh nhà là bao che nhau làm bậy hoặc tìm cách lặng lẽ cho người ngoài thuê ban thờ kiếm vài chục triệu... !". Tôi xin vắn tắt điểm lại hai vụ việc này để mọi người ai quan tâm có thể hiểu thêm, qua đó có thể phần nào thấy được cái đức, cái tài và cái tâm của lãnh đạo tỉnh nhà trong vài ba năm trở lại đây.

Uỷ ban Bảo vệ Ký giả lên tiếng về những vụ bắt bớ bloggers Việt Nam

clip_image001
09.12.2014
Vụ Việt Nam bắt giữ chủ trang blog Quê Choa Nguyễn Quang Lập, blogger thứ nhì trong chưa đầy hai tuần lễ, cho thấy Việt Nam đang đẩy mạnh chiến dịch trấn áp giới bất đồng chính kiến, theo các hãng tin quốc tế.

Một con thuyền

Phạm Thị Hoài
Năm ngoái, anh Lập đề nghị tôi đứng tên phụ trách Quê Choa. Đó là thời điểm Nghị định 72 chuẩn bị có hiệu lực. Quê Choa đã tự điều chỉnh, như nhiều lần trước đó. Lúc chỉ đăng bài của chính Bọ. Lúc tạm đóng phần bình luận của độc giả, rồi mở lại, rồi đóng hẳn. Lúc thêm chế độ đánh giá bài, rồi lại bỏ. Lúc tạm dừng đăng bài, chỉ điểm tin từ báo chí nhà nước và một số hãng tin lớn quốc tế. Lần này, chủ trang thận trọng kèm lời ghi xuất xứ: “Bài của tác giả gửi Quê Choa” và tin cậy vào sự ủng hộ của bạn bè. Trang của anh, ngoài nội dung thông tin, còn có thể coi là một hàn thử biểu đo thời tiết chính trị ở Việt Nam. Thời tiết thoáng đãng hơn, không khí cởi mở hơn, Quê Choa xông pha hơn, đăng lại cả bài của những tác giả bị nhà nước Việt Nam khóa chặt trong danh sách đen. Mây mù bắt đầu kéo lên, Quê Choa nhẹ nhàng lui lại một bước, hai bước, có khi cả ba bước. Anh Lập là tất cả, chỉ trừ cực đoan.

Họp mặt kỷ niệm ngày Quốc tế Nhân quyền bằng một cuộc “chạy ma ra tông” giữa phố xá Thủ đô

Nguyễn Huệ Chi
clip_image016[4]
Cầm bút ghi lại cuộc gặp mặt sáng nay, 7-12-2014, của một nhóm trí thức Thủ đô Hà Nội, nhằm kỷ niệm ngày Liên Hiệp Quốc ra Tuyên ngôn Nhân quyền mà giờ đây tôi vẫn chưa hết cảm giác buồn cười, chỉ chực bật lên thành tiếng, làm vợ tôi ngạc nhiên cứ phải lân la dò hỏi: “Có gì mà anh vui thế? Ăn lẩu dê ngon lắm hay sao?” Tôi không nhịn được nữa phải cười to: “Ôi, ngon quá đi chứ! Dê núi kia mà!” Hết trận cười thì đành bấm bụng cầm chuột máy ghi lại đầu đuôi chuyện đã xảy ra.

ĐƠN XIN TẠI NGOẠI

Kính gửi: Cơ quan An ninh điều tra, Công an thành phố Hồ Chí Minh
Tôi là Hồ Thị Hồng, vợ của nhà văn Nguyễn Quang Lập: người - bị cơ quan An ninh điều tra, Công an TP HCM, đưa ra khỏi nhà và bị giam giữ từ lúc 14:00 ngày 6-12-2014.
Chồng tôi, như cơ quan điều tra chứng kiến, là một người tàn tật, bị liệt nửa người lại còn chịu nhiều di chứng và bệnh tật khác, sống trong điều kiện bình thường đã hết sức khó khăn, huống chi chịu cảnh tù đày, giam giữ. Vì vậy, tôi viết đơn này, xin cho chồng tôi - nhà văn Nguyễn Quang Lập - được tại ngoại trong thời gian điều tra.
Thưa cơ quan An ninh điều tra:

Bắt quả tang một kẻ muốn làm Người chân chính!

Hà Sĩ Phu
Nhà văn Quê Choa bị liệt nửa người nhưng vẫn động tâm động não, say sưa làm việc, viết Blog, viết văn; có lẽ vì thế nên vừa được mời đi “làm việc” chuyên trách luôn, ở một nơi rất chi là an ninh?
Với nhà chức trách thì việc ấy hẳn coi là thích đáng lắm, vừa “thích” lại vừa “đáng”? Thì các vị đã bảo ông Quang Lập bị bắt “quả tang” đấy còn gì? Quả tang đang viết văn! Tang vật phạm tội hữu hình thì đã sờ sờ trên bàn: này bàn phím, này màn hình, này sách vở… Tang vật cất giấu tuy còn nằm trong đầu nhưng đã hiện dần ra thành những con chữ, mà con chữ là con đẻ của con người, không thể chối cãi, mà sao ông lại chối cãi khát vọng làm một Người chân chính, một công dân chân chính kia chứ?.
Vâng, hãy đem tất cả những con chữ hiện hình trong các tiểu thuyết của Nguyễn Quang Lập mà nhiều bạn trẻ đã “gối đầu giường”, các kịch bản phim từng được giải cao, các trang Blog luôn có số truy cập rất đáng nể…của “đương sự” Nguyễn Quang Lập cho giới trí thức và toàn dân “giám định” xem sao! Xem con người ấy đáng ghét hay đáng yêu, đáng trọng hay đáng khinh, có công hay có tội, là địch hay là ta, có đáng bị bắt như thế hay không? Ông Lập nhận thức sai thì dùng báo chí truyền thông áp đảo vạch chỗ sai cho cả nước cùng biết, chứ nhốt nhận thức sai vào buồng kín để thì thầm “làm việc” riêng thì khác nào sợ nó nói đúng sẽ chinh phục công chúng? Trong thế giới tư duy thì bắt người là ở thế thua.

Cây gậy của Bọ Lập

clip_image001
Trong buổi tối ngày 6-12, khi ngồi ngẫm nghĩ về Bọ Lập, điều tôi thắc mắc là người ta có cho ông mang theo cây gậy của mình hay không. Đơn giản vì đôi chân của ông đã rất yếu, ngay cả khi có cây gậy kề bên, cũng ít khi nào người nhà để ông đi một mình.

Tản mạn về lòng yêu nước thời cộng sản

Nguyễn Đình Cống
Trong hơn một thế kỷ vừa qua LÒNG YÊU NƯỚC của người dân Việt được phát triển rất cao, được thử thách rất khắc nghiệt, được nhào nặn và biến đổi rất đa dạng, một số bị lợi dụng và bị chà đạp từ tinh vi đến thô bạo, mang lại nhiều kết quả rất khác nhau, nhiều nhận thức rất khác nhau.
Yêu nước là một tình cảm vô cùng thiêng liêng, cao cả. Tôi không có tham vọng và không đủ trình độ để nghiên cứu vấn đề này, chỉ dám trình bày một vài cảm nhận cá nhân để trao đổi với bè bạn.
Dưới thời bình trị trong các triều đại phong kiến, từ vua đến dân , ít nói đến yêu nước. Sau khi đất nước bị Pháp xâm chiếm, các phong trào và cá nhân đấu tranh giành độc lập bị đàn áp thì tình yêu nước mới thể hiện rõ ràng. Từ năm 1930, Đảng Cộng sản tuyên truyền là đã đưa tình yêu nước của nhân dân lên tầm cao mới, bằng cách kết hợp với tinh thần Quốc tế vô sản. Hồi trẻ tôi nghe, tôi tin và sung sướng vô cùng vì có được như vậy. Nhưng gần đây, khi đã đến mức U80, do được chiêm nghiệm nhiều, cũng do thực tế phũ phàng của xã hội tác động mà tôi cảm nhận thấy rất khác, không giống như sự tuyên truyền đã được biết mà có khi còn ngược lại.

Việt Nam cần thích nghi thế nào trong thập niên thứ nhì của Thế Kỷ Châu Á?

Ls Lưu Tường Quang, AO
Sydney, Australia
Quan hệ song hành giữa chính phủ với chính phủ và đảng với đảng là tàn dư của một thời đã qua. Trong những năm trước và sau Thế Chiến thứ Hai, quan hệ giữa đảng với đảng có thể hữu ích, khi một đảng cùng ý thức hệ chưa nắm được chính quyền. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, quan hệ giữa đảng với đảng trong khối cộng sản là keo sơn để Liên Xô củng cố quyền lãnh đạo, và để Trung Quốc tìm hậu thuẫn thách đố quyền lãnh đạo ấy khi có xung đột giữa Bắc Kinh và Moscow.
Kể từ khi Bức Tường Bá Linh sụp đổ cách đây 25 năm, số nước cộng sản còn tồn tại chỉ như bàn tay năm ngón. Đấy là chưa kể chế độ cộng sản hình thức mà trong bản chất chỉ là chế độ độc tài độc đảng như Trung Quốc tư bản đỏ và Việt Nam với nền “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Cả thế giới còn lại, hầu hết chỉ có quan hệ giữa chính phủ với chính phủ trong bang giao quốc tế.

Bảo vệ nhân quyền cần hiến pháp dân chủ

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung
clip_image002
Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12 năm nay lại đến, đó cũng là dịp để đánh giá lại tình trạng nhân quyền tại Việt Nam trong thời gian qua, và đồng thời cũng là dịp cùng suy ngẫm xem làm sao có thể bảo vệ và phát triển các giá trị nhân quyền tại Việt Nam.
Đăng nhận xét